- chị đẩy Ken ra khỏi tiệm
" Để Ly đi 1 mình có ổn không ? " anh suy nghĩ một hồi rồi chạy theo nó .
Nó ...
" Đáng ghét , không thèm bo xì anh ra , không thèm thương " nó hậm hực đi . Bỗng có 2 , 3 thanh niên chặn đường nó và buôn những lời tán tỉnh nó :
- Chào tiểu thư , em đi đâu một mình vậy . Đi với bọn anh vui hơn này - người thứ 1
- Đúng đấy , bé con - người thứ 2
" Thích ăn đòn à . Được rồi đúng lúc đang nóng máu . Em sẽ cho các chàng biết tay " nó nghiến răng bẻ tay và nó giơ chân đá thẳng vào bụng người thứ 1 khiến hắn ọc ra máu
- Khỉ gió , đánh chết con bé đó cho tao
Nó giơ giọng thách thức , khuôn mặt vẫn còn hậm hực :
- Có gan thì nhảy vào
Tên thứ 2 xông vào định giơ tay đánh nó nhưng đã bị nó giật ngược lại và vật ra đất . Nó bẻ ngón tay của tên đó khiến hắn thét lên .
- Sao còn ai nữa ko
Nó đứng lên phủi bụi và nhận lại sự chạy trốn của những tên lúc nãy . Nó cảm thấy giảm bớt sự bực bội trong người , nó tiếp tục đi nhưng lòng vẫn tiếp tục hờn anh .
Trong lúc đó , anh chạy theo nó " Bực thật con nhóc này đi gì mà lẹ vậy ? " anh cảm thấy bực bội . Con đường rộng lớn , người thì đông đúc anh phải len lỏi qua từng người mà đi . Bỗng trước mắt anh hiện lên một cô bé mặc chiếc đầm xanh nhạt , dáng nhỏ nhắn . Anh vội chạy tới và gọi tên nó . Nhưng không phải , anh đành chịu trận đi kiếm nó tiếp . Giải pháp cuối cùng của anh là gọi TAXI . 1 chiếc xe taxi chạy đến , và anh chui thẳng vào để đi đến Red Rose .
Cái nắng chiều cứ đâm chỉa vào mắt khiến nó hoa hết cả mắt . Nhà hàng hiện ra trước mắt nó . Đôi mắt nó ánh lên niềm vui , hình như là sự hờn dỗi của nó với Ken đã tan biến . Nó bước những bước thật nhanh đến Red Rose .
- Hey , bé con Kiệt đâu sao lại để em đi một mình vậy ? - một giọng nói của con trai vang lên
- Hic , anh Mike , chở em tới Red Rose luôn đi , em ghét anh Ken rồi - nó giả vờ mếu máo
- Ly có lên hem hay đứng đó than vãn với trời nào ? - Ngọc lên tiếng
Nghe chưa hết câu nó nhảy phóc lên chiếc BMW mui trần của Mike . Vì đoạn đường cũng chỉ ngắn cũn cỡn nên cũng 30 s là tới .
Nó đi cùng Ngọc đi đến sảnh trước trong khi Mike đi gửi xe . Một màu đỏ đập vào mắt nó , Red Rose , hoa hồng đỏ , sức mạnh của tình yêu đã làm nên màu đỏ đó . Nó bước trên những bậc cầu thang trải thảm đỏ . Nó tính đi một mạch vào tiếp khách cùng mẹ nhưng nó bị kéo lại bởi ... Ken . Đôi mắt anh nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nó . Hình như không kiềm chể nỗi lo lắng anh quát nó :
- Em biết anh lo cho em lắm không hả , hờn dỗi kiểu tắt máy điện thoại rồi đi một mình ra đường , em nghĩ anh lúc nào cũng phải chìu theo em à ?
Nó hoảng sợ , giọng nói nó run lên , nó cũng nói lại :
- Em không biết , cứ cho là em hờn anh không có lý do chính đáng đi . Còn cái điện thoại em nó hết pin rồi làm sao em biết anh gọi . Được rồi em sai hết , em sai đó anh hài lòng chưa .
Nhận ra mình hơi quá , anh vội ôm nó và an ủi . Nó không dám khóc , cuống họng nó đau hết lên . Ken vuốt nhẹ mái tóc đen của nó và dẫn nó đến sảnh . Ngọc vừa " chiêm ngưỡng " 2 người cãi nhau rồi cùng nhau lên sảnh khiến nhỏ cảm thấy buồn cười .
- Ly " Lùn " - một giọng nam vang lên
- Ya , gặp anh lúc nào cũng bảo em nùn là sao . Dạo này anh bớt mập nhỉ , nhưng vẫn là Phong " Mập " thôi , haha - nó cười lớn
- Thôi anh thua em , nói không lại em đâu . Mấy giờ mới được ăn ? - Phong hỏi
- Cái mặt lúc nào cũng hiện chữ ăn . 6h30 nhớ mà chộp , anh vào đi nhé , nhớ lựa bàn gần mặt tiền nhé - nó đẩy Phong vào trong .
Nó cùng ba " mới " mẹ và Ken tiếp khách đến gần buổi lễ . Buổi lễ bắt đầu , nó đã yên vị vào vị trí ngồi . Một bữa tiệc vui đúng nghĩa . Mọi người vui hết cỡ và quậy nhiệt tình . Nó là người khỏi nghĩa cuộc vui , nó quậy hết bàn này đến bàn nọ . Kết thúc buổi tiệc vui đó , đang giúp mẹ tẩy trang thì có 2 vợ chồng nhìn rất sang trọng đi vào . Nó vui mừng chạy đến ôm họ :
- Cô Minh Chú Khải , sao giờ này 2 người mới tới , chả vui tẹo nào
- Ly con ra ngoài với thằng Kiệt đi cho mẹ nói chuyện riêng với cô chú nào !
Nó mếu máo :
- Huhu 4 tháng con không gặp được cô chú ấy rồi giờ mẹ còn giành của con nữa , ghét mẹ lắm !
- Kiệt ơi , giải quyết dùm cô nào - bà gọi anh
Anh đi đến bên cạnh nó và hết sức lôi kéo nó . Nào là dụ kẹo , dụ đi chơi ... Anh nhăn mặt hỏi :
- Giờ có đi không thì bảo , hay muốn anh cho ăn " đòn "
Nó vẫn bướng bỉnh nói :
- Em không chịu , làm gì được em nào !
- Không này
Anh nhấc bổng nó khỏi mặt đất , hay đúng hơn là vác nó lên đi ra ngoài , nó giãy nảy và la ý ới khiến mọi người cười phá lên :
- MẸ ƠI , CÔ CHÚ ƠI , CỨU CON . BỎ EM XUỐNG , BỎ RA , BỎ EM RA ( yên nào té bi giờ ) BỎ EM RA MÀ
~o0o~
Phần 9:
- 2 em về lâu chưa ? Công việc kinh doanh của 2 em sao rồi ? - mẹ nó hỏi ân cần
- Em cũng vừa về thôi . Xin lỗi đã không chung vui cùng anh chị được . Công việc của em và ông xã cũng vậy thôi ạ ! - cô Minh nhẹ nhàng nói
- Không sao đâu ! 2 em đến là vui rồi . Vậy em tình để Ly sống như thế này thật sao ? - Ánh mắt bà đượm buồn
- Em cũng muốn mang nó đi sống sung sướng lắm , nhưng em không muốn nó phải sống trong nguy hiểm . Thằng Huy nó còn có thể chứ Ly em không thể , cái giới làm ra thật nhiều tiền rồi lại bị tống tiền bị bao quanh bởi bọn giết người cướp của . Thật lòng em không muốn lôi con bé vào đâu - cô nói với giọng buồn hẳn
- Chị hiểu chứ , nhưng sự thật thì phải nói cho nó biết , chắc chắn nó sẽ không giận 2 người đâu - bà đặt tay lên vai cô Minh và chồng cô
- Phải đó , con bé nó cũng biết nghĩ lắm - dượng nó cười nhẹ nói
Suy nghĩ một hồi rồi cô Minh đứng dậy cùng chồng và nó
- Thôi tụi em về nha , không làm phiền giây phút thăng hoa của 2 anh chị nữa . Giúp em chuyện đó nha .
Vợ chồng cô Minh đi bước ra khỏi phòng , khuôn mặt chan chứa nỗi buồn và sợ hãi . Cô không dám làm cho đứa con gái nhỏ của mình phải sốc . Khi đã bước vào con đường kinh doanh , điều kinh khủng nhất chính là tiền bạc . Vì tiền bạc cô đã bỏ lại đứa con gái của mình và chạy trốn bọn cướp . Vì thương con , tình mẫu tử cô đã phải khóc khi nhìn con gái mình lớn lên từ bàn tay người khác ...
Lúc bấy giờ ...
- ANH CÓ BỎ EM RA KHÔNG THÌ BẢO - nó hét lớn
- Rồi thì bỏ - nói xong anh " thả " nó xuống
Khuôn mặt nó xụ xuống khi thấy vợ chồng cô Minh ra khỏi phòng và chuẩn bị về . Nó chạy lại lèo nhèo mít ướt :
- Sao không ở lại chơi với con .
Nhìn " con gái " nhõng nhẽo cô chú cười buồn và nói :
- Cô chú về để hôm khác qua chơi với con nhé , nghỉ ngơi đi nhé !
- Hứa nhé , cô chú không qua con giận đó ! - nó nũng nịu nói
- Rồi mà , đi ngủ đi - cô xoa đầu nó
Nó và Ken tiễn 2 người ra xe . 2 vợ chồng cô Minh nhìn nó lưu luyền không muốn xa con , nhưng rồi cũng lên xe ra về ...
Nó uể oải vào phòng tắm thay đồ . Anh đi xung quanh căn nhà mới của gia đình - căn nhà do vợ chồng cô Minh tặng cho gia đình nhưng sở hữu ngôi nhà này là nó - Lâm Bảo Ly . Ngôi nhà nhỏ 2 tầng bày trí gọn gang và sáng sủa phía sau có một vườn hoa hồng đỏ , loại hoa mà nó thích nhất . Mọi thứ trong nhà đều là những thứ nó rất thích .
Nó bước ra từ phòng tắm và lại gần chỗ anh đang đứng và hỏi nhỏ :
- Anh về nhà hay ở lại đây vậy ?
Ken mỉm cười và nhéo mũi nó :
- Em muốn sao thì anh làm vậy !
- Thế thì ... em muốn anh ... ở lại đây đến khi nào em ngủ thì anh đi về , được không ?
- Rồi , anh là người bị động không dám cãi em .
Nó nghiêng đầu cười , rồi kéo anh lên phòng nó . Phòng ngủ của nó nằm trên lầu . Vừa bước vào , một mùa hoa hồng nhè nhẹ thơm . Cả căn phòng được sơn bằng màu xanh nhạt chiếc giường nhỏ được đặt cạnh của sổ . Ngoài ban công được đặt một cái xích đu màu trắng và một vài chậu cây cảnh . Đó là ước mơ của nó từ bé , và thành hiện thật trong nháy mắt ...
Nó nằm dài ra giường , anh đến cạnh , ngồi nhẹ lên giường và nằm xuống . Anh kéo nhẹ nó vào lòng . Thời gian như ngừng trôi , tất cả đều yên lặng , nó và Ken thật hạnh phúc , một hạnh phúc ít ai có thể cảm nhận được . Gió nhè nhẹ thổi , cái màn cửa bay theo từng ngọn gió , tiếng lá , tiếng xích đu dần dần đem nó và anh chìm vào giấc ngủ , một ngày nắng gắt sẽ qua và ngày mai sẽ là cái nắng khác ngày hôm nay , bước nhẹ trên con đường nào , nhẹ thôi , chậm thôi ...
Sáng hôm sau , tiếng nó oang oang lên :
- SAO ANH NGỦ CẠNH EM HẢ !!!
- Bình tĩnh , mới sáng sớm mà - Ken ngẩn đầu dậy , khuôn mặt còn " say ke "
Nó nhăn mặt , mặt đỏ như trái cà sắp bị dập , nó cầm gối rượt anh khắp nhà , vừa chạy nó vừa đánh và vừa đánh nó vừa la :
- CÁI MẶT ĐẦN
Dượng và mẹ nó đang ngủ cũng phải dậy vì tiếng la hét của nó quá là ồn , 2 người thở dài thườn thượt . Cả 2 chợt quay sang nhìn nhau rồi lại quay sang hướng khác , một bức tường bệnh tật dần dần bị phá tan trong trái tim người đàn bà đã từng bị phản bội . Bà yêu một lần nữa ! Chợt , dượng nó cuống lên :
- Thôi chết chưa , hôm nay có buổi báo cáo , không nhờ tiếng la của con chắc anh trễ mất , giúp anh lấy quần áo nhé vợ yêu !
" Y như con Ly " bà cười đi chuẩn bị đồ cho dượng Vĩ
Kíng Koong , King Koong ... - Tiếng chuông rất là mạnh bạo
- Ra ngay đây , làm ghê vậy ... - nó vừa hớt hơ hơt hải chạy ra và ...
Một khuôn mặt nó không bao giờ muốn thấy ...
Một nụ cười nhếch mép của nó ...
- Không mở cửa cho tao à ? Đồ osin
" OSIN ??? Con này nó hâm à ? " nó cắn răng
- AI VẬY NHÓC YÊU - giọng anh vọng ra
- Có người tìm anh này - nó mở cửa và
Rầm ... Oạch ... Crắck
- Á...á - nó té xuống đất thật mạnh , nó ôm lấy cánh tay trái la lên
- Ly , em sao vậy - Ken chạy nhanh đến bên nó , nâng nó lên
- Mấy người coi tôi là tượng chắc - Misa lúc này lên tiếng , trong lòng tức tối
- CÔ LÀ GÌ MÀ TÔI PHẢI NHÌN - anh nhìn nó đau đớn
- Được rồi anh cũng sẽ là của tôi - Misa nói rồi bỏ đi
Anh bế nó lên xe rồi đi đến bệnh viện thật nhanhlue"]
1 tiếng sau :
- Bác Hoàng à , tay trái của Ly làm sao vậy ? - Ken lo lắng hỏi
Bác Hoàng vỗ vai Ken và nói nhẹ :
- Chỉ bị trật khớp thôi . Chà chỉ có con Ly là cháu lo tất tần tật nhỉ !
Anh chỉ biết cười cười và lòng cũng bớt lo lắng . Đang trò chuyện cùng bác Hoàng thì nó lò tò đi ra , khuôn mặt buồn rời rợi . Khuôn mặt nó đã hằng lên vết thương của 2 năm về trước ...
[
...đọc tiếp>