không muốn nghĩ nhiều nữa , nó cũng biết không phải là lỗi của anh . Nó khóc vì nó ghét chính nó , nó chỉ không biết làm sao trong hoàn cảnh đó . Bài học đầu tiên : Thích ứng ...
Cốc cốc , cửa phòng 221 - phòng của Huy Phong Tú và Du . Huy chạy ra mở cửa
- Mẹ , ba ? Sao 2 người biết đường mà tới đây ?
- Mẹ nhớ Ly chết mất , nó có khỏe không ? nó đâu rồi hả ? - mẹ Minh hỏi
Huy chỉ tay về phía nó . Mẹ Minh hốt hoảng chạy lại , ba Khải cũng chạy lại " cướp " đứa con gái từ trên người anh . ba Khải hỏi :
- Con bé bị làm sao vậy ?
- À , hồi nãy ra biển nó té ở chỗ mấy mỏm đá lớn - Huy " khai "
- Có nặng không ? - mẹ Minh hỏi .
Ken tiếp
- Bác sĩ bảo không nặng lắm đâu , chỉ cần vài ngày là đỡ
" Phù " Ken thở dài khi nhìn thấy nỗi lo lắng của 2 người phai dần trên khuôn mặt . " Anh xin lỗi "
Ngọc kéo Ken ra một chỗ và nói chuyện riêng với anh
Cầu thang , nơi ít người nhất :
- Anh kể cho em chuyện gì mà khiến Ly phải ra nông nỗi đó ?
Anh ngồi phịch xuống cúi mặt xuống gối kể tất cả mọi chuyện ...
- Anh mệt mỏi với con nhỏ đó lắm rồi , mẹ anh thì lúc nào cũng : Mày phải cưới nó . Anh hủy cuộc đính ước ấy nhưng nó cũng bám dính theo anh .
Ngọc chống cằm suy nghĩ một hồi rồi hỏi tiếp
- Thế anh tính sao ?
- Anh không biết làm sao nữa , đầu óc anh trống rỗng . Giờ anh chỉ biết lo lắng cho Ly .
- Thôi để em suy nghĩ dùm anh , anh quay lại phòng trước đi .
Ken bước đi , mệt mỏi về phòng , còn Ngọc chạy xuống dưới cầu thang , và ở đấy có Du , P , Lina , Khánh và Misa . Misa đang bị trói . Ngọc đến gần và ngồi đối diện Misa thản nhien nói :
- Cô nương nghĩ cô nương là ai , dù có là con Tổng Thống thì tụi này không sợ đâu , cô làm Ly đau 1 thì cô đau gấp vạn lần như thế .
- THẢ TÔI RA ! NÓ LÀ CÁI GÌ , CÓ CẢN TRỞ TRÁI TIM TÔI .
- Tôi cho cô nói lại đấy , ai cản trở ai . Cô hay Ly . Thật cô chưa biết hết về con người Ly đâu , nói cho cô nhớ : Xung quanh cô chả có ai bảo vệ cô đâu , đừng có hòng hù bọn này . Đi nào.
Misa vùng vẫy
- THẢ TÔI RA !!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ken trở lại phòng , vừa giận vừa mệt . Anh lăn ra giường chống tay lên trán suy nghĩ .
Cốc cốc . Anh chạy ra mở cửa . Nó đứng tựa vào tường đợi , đôi mắt nhắm tịt lại . Anh mắng nó
- Sao không ở bên kia mà qua đây làm gì ?
- Em qua nói với anh ... vài chuyện ... nếu anh không thích thì để mai em nói
Nó quay lưng đi , bàn chân nó đau vì vết thương , nó qua chỉ muốn nói xin lỗi . Anh ôm lấy nó từ phía sau
- Anh xin lỗi , đừng giận anh .
Nó nắm lấy bàn tay anh và nói
- Em đâu có giận anh , em là người là anh buồn mà . Em qua là để xin lỗi anh . Em xin lỗi . Tại em mà anh phải mệt mỏi , tại em .
Nó úp mặt vào ngực anh khóc òa lên như đứa con nít . Anh cười rồi ôm lấy nó
- Anh không giận em đâu , anh mà cũng nhìn thấy em bị người khác ôm hôn như thế anh cũng shock lắm chứ . Ngoan nhé , không khóc nữa , ba mẹ em đâu ?
Nó dụi mắt , nói khẽ :
- Đang nói chuyện với anh Huy bên phòng , mẹ bảo , hôm nay vác em vào bệnh viện . Em không muốn .
Anh cốc yêu nó
- Ngốc , đi thì đi , em mà không đi anh sẽ vác em đi đấy .
- Không thích
- Đi không thì bảo
- Không
- Chắc là không đi phải không nào ?
- Ừ , không đi - nó dỗi
Anh bế xốc nó lên vai
- Á ... Bỏ em xuống
- Này thì lì
Anh bế nó sang phòng Huy , đặt nó xuống giường rồi bảo
- Em qua dọn đồ , vác con nhóc lì lợm này xuống xe 2 bác dùm em .
- Ờ , đi đi , anh chờ mày dưới bãi xe
Nó nằm ì ra giường như cá ươn , mặt xụ xuống . Nó ghét bệnh viện . Khoảng 3 năm trước nó vào bệnh viện , bà bác sĩ rút máu nó . Thế mà bả lấy trật đường làm nó khóc ré lên , thế là ám ảnh từ đó . Nó hỏi
- Anh có thấy cái điện thoại của em đâu không ?
Huy gập cuốn sách " The Darkness " lại đập nhẹ vào đầu nó
- Cô nương , thằng Ken nó cầm đấy , đi mà hỏi nó .
- Sao đầu em có giá trị để đánh à ? Ai cũng nhắm vào đầu em mà bum bum vậy ?
- Đánh cho bớt ngốc , lần sau mà tự hạnh hạ mình là còn mạnh hơn nữa đấy , em mà mất tích thể nào ba mẹ chả chạy lên chạy xuống mà tìm . Ngốc ơi là ngốc !
Nó gãi đầu cười huề
- Em ngủ nhé ! Mệt rồi .
- Ế , khoan ... đừng ... thôi ngủ rồi , đồ heo ngủ , mập .
- Ư ... em không có mập , chỉ heo ngủ thôi . Yên cho người ta ngủ .
" Nếu có một điều ước điều ước đó sẽ dành cho em , em gái ngốc " Huy đi dọn đồ rồi bế nó xuống .
- Hey , đi về hả , sớm thế - Phong đi ra sảnh gọi Huy
- Ờ , tại ba mẹ kêu về cho con nhóc này đi khám bệnh định kì .
- Thế á , vậy thì về đi . Bye
Phong đi về hướng thang máy . Huy bế nó ra xe của ba mẹ và mang nó đến bệnh viện . Trong lúc này , Ken đang mang đồ ra xe thì điện thoại anh có người gọi
- Alo , ai đấy
- Cô là Vân , mẹ của Misa . Chúng ta có thể ra quán ăn Kakamiya nói chuyện được không cháu ?
- Vâng
Nói xong anh cúp máy " Hừm , lại chuyện gì nữa " . Anh quăng đồ lên xe rồi phóng thẳng ra quán Kakamiya ở phố Gió .
Khi nào ta mới thật sự hạnh phúc???
Trên xe của gia đình nó , Huy nhìn nó . Đôi mắt nó thật giống anh , to tròn và khi bộc lộ cảm xúc lúc nào cũng thật đẹp . Khi nó vừa sinh ra , nỗi buồn kinh khủng giáng vào 2 anh em , một người mất em , còn một người xa gia đình . Thời kì xấu xa ấy đã hết , nó nhường lại cho sự đoàn tụ của gia đình nó . Nhưng mấy ai biết nó là con của những doanh nhân giàu có , có một người anh trai tuyệt vời , đẹp trai và thông minh . Bí mật thì cũng sẽ hé lộ . Bí mật sẽ chẳng giữ lâu đến cuối cùng ...
- Mẹ à , không lẽ em bị di truyền từ bà ngoại .
Mẹ Minh cười buồn qua xuống nhìn nó trong khi ba Khải vẫn tập trung lái xe .
- Mẹ không chắc , nhưng mẹ muốn kiểm tra rằng Ly có bị hay không
Phố Gió ... Quán ăn Kakamiya
Ken bước vào cửa thì cô Vân vẫy tay gọi anh , kế bên là Misa , mặt mày nhăn nhó vì bị trói
20' trước :
Misa cố gắng lấy cái di động và cố gắng nhấn nút gọi cho cô Vân cứu nó , thế là nhỏ được thoát
Thực tại ...
Anh ngồi xuống và hỏi một cách lịch sự
- Có chuyện gì mà cô gọi cháu đến đây ạ ?
Cô Vân cười một cách khó hiểu và nói :
- Cô muốn nói là mẹ cháu đang rơi vào tình trạng phá sản .
- Vậy thì sao ? Liên quan gì đến cháu ? - anh vẫn thản nhiên
- Cháu không muốn giúp mẹ sao ? - cô ngạc nhiên khi thấy anh vẫn thản nhiên
Anh cười nữa miệng :
- Giúp bằng cách nào ? Cưới cô con gái rượu của cô à ? Cháu không ham . Nếu cô không có chuyện gì khác thì cháu xin phép
- Ơ ... anh Ken - Misa kéo tay anh lại
Anh lấy tay khỏi bàn tay của nhỏ rồi đi thẳng . Misa nhìn anh với ánh mắt căm thù " Được , tôi sẽ đi xuống địa ngục ... vì anh " nhỏ nắm chặt tay lại và đi thẳng ra khỏi quán . Cuộc đời nó thế , có tốt có xấu . Nhưng tốt thì cũng có xấu . Chẳng có gì là hoàn hảo ...
Anh bực bội nhảy lên xe vụt đi . Anh ghét cái giọng léo nhéo của nhỏ , nghe mà muốn bực cả mình . Điện thoại lại rung lên , anh nghe , không biết người bên kia nói gì mà anh cứ ậm ừ một cách buồn bã . Anh tắt máy , chạy thẳng về nhà mình ...
...
Tại khách sạn , phòng 144 của Lina và Khánh . Cả lớp đang bàn bạc về rắc rối của cả lớp là ... trốn học . Hình phạt sẽ là gì ? Tú lên tiếng
- Có thể chúng ta sẽ được giám thị Thúy " cận " cho giang tay trước nắng .
Du đánh vào đầu Tú và nói
- Mùa này cho giang tay trước gió thì đúng hơn , học địa giỏi như ông sao khờ thế . Mà bà Thúy thì dại gì cho bọn mình sướng thế .
Lina góp ý
- Thế thì móc bọc , không thì dọn vệ sinh , còn không nữa thì chép phạt 1000 lần , hay là bị tụt xuống lớp cá biệt .
- Ngọc không thích chép phạt , không muốn dọn vệ sinh . Móc bọc dọn rác còn đỡ , tụt xuống lớp cá biệt càng tốt . - Ngọc cười
Du lên tiếng :
- Không quan tâm , muốn phạt sao thì phạt , chơi cho hết ngày đi , để ngày mai gặp cái mặt 2 đứa kia thì mệt lắm !
Cả lớp đồng ý và kéo nhau ra khu giải trí gần đó . Nhưng thiếu nó , mọi người cảm thấy không ai bày trò hay leo lẻo bắt bẻ mọi người nên họ cảm thấy hơi thiếu vắng . Căn nhà thiếu người ở cũng sẽ đóng mạng nhện
...
Bệnh viện Quốc tế , bãi đậu xe :
Huy gọi nó dậy
- Dậy nào heo ngủ .
- Ư ... không cho em ngủ
- Dậy không anh đánh cho mấy cái bi giờ , dậy không thì bảo - anh trai bạo lực ...
Mẹ nó cười lay nó dậy
- Dậy nào con gái
Nó hé mắt , bắt dầy ngồi dậy , dụi mắt như một con mèo . Nó được anh Huy cõng lên phòng khám .
Đặt nó vào phòng xét nghiệm và bắt đầu lo lắng . Họ muốn nó được khỏe mạnh như mọi người , chứ không phải bệnh tật . Điều kinh khủng nhất là bệnh tật ...
Mẹ Minh hỏi Huy :
- Tuần trước mẹ bảo con đi khám , rồi đi chưa .
- Rồi , bác sĩ bảo sức khỏe tốt .
Vì nó chỉ mới 16 tuổi nên không đủ tuổi để xét nghiệm bằng tia , các bác sĩ chỉ kiểm tra trong phạm vi cho phép . Sức khỏe nó vẫn bình thường , chưa nhận thấy mầm bệnh di truyền .
Khi nó ra khỏi phòng , mẹ và ba nó đi theo bác sĩ đến phòng để nói chuyện riêng . Nó ngồi đợi cùng với anh Huy , nó lại ngủ thêm một tí nữa ...
Ba nó lo lắng hỏi bác sĩ về cuộc kiểm tra
Bác sĩ vỗ vai hai người và nói :
- Hiện giờ thì vẫn chưa nhận thấy mầm bệnh , nhưng không có nghĩa là không có nguy cơ phát bệnh . Cho nên cháu Ly bắt đầu từ năm 20 tuổi nên đến bệnh viện mà kiểm tra thường xuyên 1 năm ít nhất là 1 lần để kịp theo dõi
2 vợ chồng thở phào nhẹ cả người . Nhưng chỉ là bây giờ , không biết sau này sẽ ra sao nữa đây ?
- Anh Huy này !
- Sao hả heo ngủ ?
- Em không hiểu tại sao em phải đi khám bệnh nữa .
Anh nhìn xuống sàn , cười :
- Thì mẹ với ba lo cho em , không muốn em bị nhiễm bệnh lười nên đi khám
Nó đá và chân anh rồi lườm
- Em không phải con nít lên 5 nhé , cắt lưỡi bi giờ . Nói thật đi .
- Tùy em , anh không nói đâu .
Anh nhún vai rồi đi mua nước . Nó đứng dậy gọi lớn " Ê này , bỏ lại người tàn tật hả ? " Mọi người nhìn chầm chầm vào 2 anh em . Ở đây là bệnh viện mà !
Ba mẹ nó rời khỏi phòng của bác sĩ , đi về phía nó hỏi :
- Huy đâu hả con ?
Mặt nó hậm hực chỉ về phía máy bán nước tự động . Ba nó cười cốc yêu nó và đề nghị cõng nó ra xe nhưng nó không chịu . Nó có nhẹ nhàng gì đâu , với lại nó sợ ba nó gãy lưng mất . Người cha kiên quyết phải cõng được con gái to lớn của mình . Đã lâu rồi ba nó chưa cõng nó trên lưng . Chiều ý ba , nó leo lên một cách nhẹ nhàng nhất có thể .
...đọc tiếp>