- 2 người sao rồi ?
2 người nhìn nhau , mặt vui vẻ đồng thanh :
- Cực kì tốt đẹp . Còn Ly ?
Nó giả vờ làm mặt lo lắng , giọng buồn hiêu , sợ có chuyện , cả 3 người còn lại trong bàn đồng thanh hỏi :
- CÓ CHUYỆN GÌ HẢ ?
- Hahaha , bị lừa hết rồi . Thật ra thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp . - nó cười tinh nghịch trong khi ...
Mike và Ngọc nhìn nó với ánh mắt sát thủ . Ken để ý thấy nguy hiểm đang " rình rập " nó vội xua đuổi không khí đặc mùi .
- Ăn đi
Nó tiếp lời :
- Ăn đi , ha.. ha
- Bà coi chừng tôi . - Ngọc cầm đũa lên ăn
Còn Mike vừa định mắng nó thì gặp đôi mắt đang nổi lửa của Ken nên cũng xìu xuống . " Ôi , lạy Chúa , con sợ 2 người đó quá rồi " Mike cầm đũa thở dài . Nó ăn một cách ngon lành . Sóng và gió đang mài những tảng đá giống như những thợ làm gốm đang tạo ra tác phẩm của chính mình . Thế còn 4 người họ ? Họ đang mài những gì cho chính mình ? Cuộc đời mỗi người là mỗi chuỗi logic không bao giờ có câu trả lời , người có thể trả lời , duy nhất chỉ có thể là chính bản thân họ ...
- Mấy giờ rồi Mike ? - Ngọc cầm cốc nước vừa uống vừa hỏi
- Hừm ... gần 10 giờ rồi - Mike nhìn vào điện thoại
Nó vẫn đang tiếp tục ăn như đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày . Ken lợi dụng chọc nó :
- Em ăn ít ít thôi , ăn nhiều mập sao anh cõng em nỗi
Một tí nữa thôi là nó phun hết thức ăn ra ngoài , nó lấy nước uống để trôi hết thức ăn , nó lườm Ken và nói :
- Không cần anh cõng , xì ... đáng ghét không ăn nữa . Tính tiền đi về.
Nó uống ngụm nước cuối cùng rồi đi ra khỏi nhà hàng và đi thật nhanh về khách sạn . Ken chạy theo để việc trả tiền cho Mike và Ngọc , 2 người ấy có chung một suy nghĩ dành cho Ken là " Dại dột " .
Anh chạy theo nó xin lỗi lên xin lỗi xuống nhưng nhận lại sự im lặng của một đứa con nít đang hờn .
- Được rồi , dám hờn anh à . Em sẽ phải trả giá cho việc này
Vừa dứt lời , anh bế nó lên . Nó cố gắng nhảy xuống nhưng vô dụng , toàn thân nó đang trên tay anh . Nó nói với giọng hờn dỗi :
- Em mập đấy , bế em làm gì cho mệt ?
- Đứa trẻ ngốc , anh bảo em mập nhưng đâu phải anh nói không cõng , không bế em đâu ! Dám hờn anh . Phạt này ...
Anh hôn lên trán nó , nó đỏ mặt . Buổi tối lạnh mùi biển , nhưng nó ấm áp vị tình yêu , điều này không bao giờ khác được vì ... Khi yêu là lúc mọi người cảm thấy được lấp đầy khoảng trống trong tim . Là lúc ngọn lửa bừng sáng trong giá lạnh ...
Nhắm mắt , em hiện ra
Chỉ mỗi em ...
Tại sao chỉ mỗi em ...
Nói về Mike và Ngọc , 2 người đi cùng nhau tay trong tay , mặt cúi gầm xuống đất . Mọi người nhìn vào cả hai , bụm miệng cười vì cái tình yêu trẻ con của 2 đứa . Phải có tình yêu nhỏ bé mới có tình yêu đẹp , có thật vậy không ? Nhưng đấy là thích hay yêu ? Thời gian ơi , trả lời đi ... câu chuyện này sẽ đi đến đâu ? Hy vọng là sẽ không có bi kịch nào xảy ra ... Đừng .
Về tới khách sạn , Ken thả nó xuống giường , anh chống xuống giường nhìn vào khuôn mặt ngây thơ của một đứa trẻ của nó .
- Hello , tụi này về rồi ... - Mike nắm tay Ngọc chạy vào
Anh vội vàng ngồi xuống giường , mặt hầm hầm bực bội " Sao đúng lúc thế không biết " . Mike buông tay Ngọc ra , đến gần chỗ Ken ngồi xuống , thục tay vào hông anh cười đểu và nói :
- Tụi này không về sớm là có chuyện rồi phải không ?
Máu trào lên não vì bị " xúc phạm " , nó ngồi dậy , đánh thật mạnh vào người Mike và nói trong sự kiềm nén :
- Chuyện gì hả đồ hâm ?
- Đau mà , con gái dữ thấy ớn . Chuyện gì tự biết chứ , 16 tuổi mà khờ quá vậy ? - Mike suýt xoa " vết thương "
- Ta còn bé lắm , không hiểu chuyện gì đó của ngươi .
" Hồ đồ , Mike ngốc " Ngọc cười thầm
Ken cốc đầu Mike vẻ mặt không được thân thiện :
- Mày muốn gì ?
- Hô hô , em sợ 2 người rồi , em đi tắm để đi ngủ đây - Mike cười huề rồi lấy đồ đi tắm
" Trốn à , trốn à , đồ hâm " Nó lườm Mike một cái sắt như dao cạo lông heo .
Ngọc đi đến chỗ nó xì xầm to nhỏ với nó , không cho Ken nghe :
- Lát để 2 tên ngốc ấy ngủ rồi tụi mình ra biển chơi hén , lớp mình rủ ra đấy múa lửa
" MÚA LỬA ??? " nó xì xầm lại .
- Đứa nào múa lửa ?
- Hừm , ai mà biết được chứ , không chừng nó quăng xuống biển cho cá mập ăn đấy .
" Bờ biển làm gì có cá mập chứ ! " nó cười phì .
Sức tò mò đã phun trào , Ken hỏi :
- To nhỏ gì đấy ?
- À , chỉ là ngày mai tụi em đi shopping mà quên mang tiền , Ngọc ngại hỏi nên ... - nó gãi đầu nói dối Ken
" Ồ ...ồ , con này nói dối tài , sắc mặt không biến đổi " Ngọc cười gật đầu
Ken nằm xuống giường
- Thế mà cứ tưởng giấu anh cái gì chứ !
" Em xin lỗi , chuyện của lớp , em không thể cho anh biết được " nó cười hiền
Cốc ... cốc
Nó nhảy xuống giường mở cửa
- Qua đây làm gì hả Tú " Ù "
- Tôi đánh bà bi giờ , dám gọi ta là Tú " Ù " à ? Phải gọi là Tú đẹp trai , nghe chưa
Ọe ... ọe
- Gớm , ông mà đẹp trai thì trời sập - nó cười sặc sụa
Tú lấy lại giọng và nói :
- Chọc đủ rồi , tôi có chuyện muốn nói riêng với bà - Tú quay sang Ken huýt 1 tiếng - Mượn Ly một tí nhé
Ken nhìn Ly và Tú đi ra ngoài , máu ghen cao trào nhưng đâu biết làm gì , chỉ ngồi chờ nó vào .
Nó hỏi chuyện :
- Chuyện gì mà phải nói riêng với tôi ?
- Chuyện là như thế này . Tôi với thằng Du đi xuống khách sạn lúc nãy thì thấy con Hồng với con Misa đi cùng gia đình nó đến đây . Ngọn gió độc ác nào mang bọn nó đến đây không biết thật là phiền phức - Tú gãi đầu bực bội
" Cùng gia đình , có nghĩa là ông ta cũng ... đến đây ? " nó nghĩ
- Mà mặc kệ 2 đứa nó , chơi thì cứ chơi , suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt , tối nhớ ra bờ biển gần cái nhà ở đấy nhé . Không ra tụi này giết 2 bà đấy - Tú vỗ vai nó và đi về phòng chuẩn bị cho buổi tối trên biển
Nó cũng về phòng , nó không còn khó chịu nữa ... bởi vì ... nó không phải là con ruột ông ta . Ngọc hỏi nhỏ về cuộc đối thoại giữa nó và Tú . Nó vui vẻ trả lời :
- À , thì Tú nói là 2 con ác ma của lớp là Hồng và Misa đến đây cùng gia đình . Chỉ thế thôi
" Sao cơ , con Misa học chung lớp với Ly " Ken vội vàng ngồi bật dậy , nhìn nó với vẻ mặt bất ngờ . Nó bắt gặp ánh mắt của anh , nó nhẹ nhàng cười bảo :
- Không sao đâu , Ken khờ
- Có thật sự là không sao với em không ? - Ken hỏi nó một cách chắc chắn
Nó gật đầu , và nói nhỏ vào tai anh :
- Vì ... Misa không phải là người em quan tâm
- Thế còn người đó ?
- Và người đó không phải ... ba của em...
Dù em có làm gì chăng nữa
... Anh vẫn luôn theo dõi em từ một nơi nào đó !
Anh vuốt mái tóc nó , mái tóc đen ánh chút nâu hạt dẻ , tóc dài ngang lưng theo kiểu sole tầng . Nó ngại ngùng vì đang trước mặt bạn nó - Ngọc , nó nhẹ nói nhỏ với anh để dừng lại . Giật mình anh buông nó ra , anh suy nghĩ nhiều quá , dù gì nó cũng đã dần nhận thức ra sự thật ... Ngọc cười khì nói :
- 2 người đi sang America sống đi là vừa , ôm ấp nhau suốt ngày . Rợn cả óc
Nó nói lại :
- Thế Ngọc với Mike đi theo luôn nha , 2 người cũng hợp rồi
- Khỏi cần nói , gia đình của Ngọc sẽ qua Mỹ sau khi Ngọc kết thúc năm học này . - Mike bước ra nói
- Không chịu , chắc phải kêu mẹ yêu của ta cho đi thôi - nó kèo nhèo
Ken kéo tay nó ngồi vào lòng anh rồi nói :
- Đi đâu cũng được nhưng đừng để anh phải lo lắng . Với lại em học xong lớp 10 thì mẹ Minh cũng mang em sang Mỹ rồi .
- Sao cơ , còn mẹ Kim của em .
- Mẹ Kim cũng sẽ sang cùng ba Vĩ để trị bệnh . Anh cũng phải về lại Mỹ để học tiếp , mất 1 năm học vì em đấy . - anh cốc nhẹ vào đầu nó
- Thế sao lúc trước bảo về luôn ? - nó ôm đầu hỏi
- Nói thế cho em yên tâm thôi , chứ anh về khoảng 1 năm rồi về đó nữa
- Sao cũng được , miễn là đừng bỏ em được rồi - nó cười một cách ngây ngô
" Làm sao anh bỏ được trái tim của anh , mèo ngốc " anh cúi mặt xuống cười . Thấy thế nó hỏi :
- Cười gì đấy ?
- Cái mặt em nhìn ngu quá ! ha ha
Nó lấy tay che mặt rồi che anh xuống rên rỉ :
- Không được cười , cười nữa là em bo xì .
- Oh right , không cười nữa - anh giơ 2 tay đầu hàng
Nó và anh không để ý đến Ngọc và Mike đang nghiên cứu sách . Ngọc đọc sách về thời trang , mĩ thuật . Còn Mike , một chồng sách nói về kinh tế . " Mọt sách " nó nhìn chằm chằm vào 2 người đó . Nhìn vào đồng hồ cũng gần 10 giờ 45 nó đề nghị cả " nhà " đi ngủ , nó " mệt giả " rồi . Biết ý của nó , Ngọc dẹp ngay mấy cuốn sách rồi vệ sinh đi ngủ . Đương nhiên là 1 bên là nam , 1 bên còn lại là nữ rồi . Nó còn đòi " xây tường bằng thép " nữa đấy chứ . Nhưng đây là khách sạn , nó chỉ cầm cây nĩa trong dĩa trái cây hăm dọa về việc ngủ ... Cấm Làm Chuyện Đen Tối . Thế là xong " Phụt " đèn tắt và đi ngủ .
Nói là ngủ chứ nó và Ngọc nằm nghe nhạc cho qua thời gian . 30 phút sau , cuộc " đào thoát " của nó và Ngọc bắt đầu . Thật may mắn là 2 tên kia đã ngon giấc và mơ đẹp . 2 đứa nó đóng cửa cẩn thận rồi chạy đi rat hang máy . Nó và Ngọc gặp Lina , Khánh , Vy và Thủy nên đi chung . Bọn nó nói chuyện vui vẻ cho đến khi xuống đến cửa khách sạn thì gặp Misa . Misa nhìn nó một cách khinh người với suy nghĩ ngốc nghếch " Con osin " . Nó như thế mà osin . Misa đi cùng ba kế nó , nó nhìn thấy ông ta nhưng nó chẳng phản ứng gì , cứ vui cười với bọn bạn . Ông ta nhìn nó như người bố nhìn con gái mình , nó sởn cả da gà . " Oe ơi , ổng nhìn mình ghê quá " nó rùng mình .
Bãi biển có cả chục cái liều , lửa trại và thức ăn nhẹ . Tất cả có mặt đầy đủ và buổi cắp trại đêm bắt đầu . Đầu tiên là lớp trưởng Tú ù phát biểu :
- E hèm , hôm nay ta ăn mừng là lớp ta có một buổi trốn học đáng nhớ , và cũng công bố ...
- xì xầm xì xầm ... - cả lớp nói chuyện riêng
Nó hét lên :
- ĐỨA NÀO CÒN NÓI NỮA LÀ CHẾT KHÔNG KỊP NHẮM MẮT NHÉ !
- Cám ơn Ly lùn , tôi công bố là tuần sau trường ta có lễ kỉ niệm , tất cả có thể đi cùng một ai đó vì đó là dạ hội
- Gì vậy , trường mình lề mề quá vậy - Khánh than thở , con nhóc này không thích dạ hội vì nó không biết nhảy ...
- Nghe hết đi . Và cô hiệu trưởng ép tôi phải kiếm ai giỏi piano và violin . Ở đây có ai có lòng tốt giúp tôi không
Nó giơ tay nói :
- Ly chỉ biết chơi piano thôi , còn violin thì kiếm người khác đi nhé !
Tú nhảy tới cầm tay nó :
- Cám ơn Ly lùn .
Ngọc khẻ tay Tú và trách móc :
- Cẩn thận không là chết trong nước mắt đấy !
- U ...u tôi quên - Tú rụt tay lại - Còn ai biết violin kh
...đọc tiếp>